Thứ Năm, 7 tháng 3, 2019

Câu chuyện Lên đường

Hôm trước cả nhà tôi cùng ăn cháo vịt và vịt nướng ở một quán nhỏ trong làng. Bàn bên cạnh là một nhóm 4 "anh hào" chí khí lớn, ngồi uống rượu luận thiên hạ rất rôm rả. Câu chuyện dài bên bàn nhậu chỉ xoay  quanh chuyện tình huynh đệ, anh em là số 1.

Ai cũng thể hiện mình là người coi trọng anh em nhất, xem nhẹ gia đình, vợ con, ai cũng khoe: "chỉ cần anh em ới 1 tiếng, ngay lập tức tới giúp đỡ", quả thực rất giang hồ hiệp nghĩa, rất có chí khí anh hùng.
Bất chợt tôi lại nghĩ tới người anh em tốt tên H. Tôi vẫn theo dõi em, biết em đã thay đổi nhiều, tiến bộ nhiều, hi vọng em đọc được những suy nghĩ này và tiến dài thêm một bước nữa.
Tôi cũng từng như vậy, giờ có lẽ hơi khác rồi. Càng ngày tôi càng giảm đi khí chất "anh hùng" thì phải?

"Khi bạn còn ở đó uống rượu, bốc phét, chẳng hiểu biết gì nhưng cố to ra vẻ hiểu biết, chỉ yêu cái gọi là thể diện, điều đó cho thấy kiếp này của bạn chỉ có vậy. " (Lý Gia Thành)

Nếu bạn đọc 1 lần, 2 lần rồi 3 lần những vẫn chưa hiều, hãy xem thêm vài lượt nữa, tôi tin bạn sẽ có thu hoạch cho bản thân.


Trong cuộc đời chúng ta, ai cũng có những lần trải qua cách nhìn khác nhau về cùng một sự việc. Đó là cùng một sự việc, hôm nay chúng ta cho là đúng, ngày mai chúng ta lại xem những điều đó là sai, rồi đến một ngày nào đó, chúng ta lại thấy một cái nhìn khác  và thấy nó đúng hơn. Tại sao lại như vậy?

Thượng tọa Thích Giác Hạnh nói:

"Người CHƯA BIẾT ĐẠO, nhìn thấy màu đen thì nói là đen, thấy màu trắng nói là trắng.
Người MỚI BIẾT ĐẠO nhìn thấy màu đen lại nói không phải đen, nhìn thấy màu trắng lại nói không phải trắng.
Đến khi đã THÔNG ĐẠO thì nhìn thấy màu đen lại nói là đen, màu trắng lại nói là trắng.
Tại sao lại kì lạ vậy?
 Nếu người biết đạo và chưa biết đạo đều nhìn thấy màu đen thì nói là đen, màu trăng lại nói là trắng vậy thì HỌC ĐẠO, BIẾT ĐẠO để làm gì?
Nhưng thực ra, cùng là một màu đen, nhưng người THÔNG ĐẠO cũng nhìn thấy một màu đen khác, khác hẳn cái màu đen mà người KHÔNG BIẾT ĐẠO nhìn ra được. Cùng là một màu trắng, người THÔNG ĐẠO cũng nhìn ra một màu trắng khác với màu trắng mà người KHÔNG BIẾT ĐẠO nhìn ra được.
 Cái sự khác nhau nhiều hay ít đó do mức độ GIÁC NGỘ của mỗi người mà ra."

Có một câu chuyện như thế này, (Câu chuyện: LÊN ĐƯỜNG)

Có một hòa thượng muốn đi du học, sư thầy hỏi: "Khi nào con đi?"
"Tuần sau con sẽ đi. Đường xa, con đã nhờ người đan vài đôi giày cỏ, sau khi lấy giày con sẽ lên đường.
Sư thầy trầm ngâm một lát rồi nòi: "Hay là thế này, ta sẽ nhờ các tín chúng quyên tặng giày cho con."
Không biết sư thầy đã nói với bao nhiêu người, nhưng ngày hôm đó có đến vài chục người đem giày đến tặng, chất đầy cả một góc căn phòng thiền.
Sáng hôm sau, lại có người mang một chiếc ô đến tặng cho hòa thượng.
 Hòa thượng hỏi: "Tại sao tín chủ lại tặng ô?"
"Sư thầy nói rằng hòa thượng chuẩn bị đi xa, trên đường có thể sẽ gặp mưa lớn, sư thầy nói với tôi liệu tôi có thể tặng hòa thượng một chiếc ô?"
Thế nhưng hôm đó không chỉ có người đó mang ô đến tặng. Đến buổi tối, trong phòng thiền đã có khoảng 50 chiếc ô các loại.
Giờ học buổi tối kết thúc, sư thầy bước vào phòng thiền của hòa thượng: "Giày cỏ và ô đã đủ chưa?"
"Đủ rồi ạ!" - Hòa thượng chỉ vào đống ô và giày cỏ chất cao như ngọn núi nhỏ trong góc phòng. "Nhiều quá rồi thầy ạ, con không thể mang tất cả đi được."
"Vậy sao được", sư phụ nói, "Trời có lúc nắng lúc mưa, có ai tiên liệu được con sẽ phải đi bao xa, phải dầm bao nhiêu lần mưa giá. Nhỡ đâu giày cỏ đi rách hết cả, ô cũng mất, lúc đó con phải làm sao?"
Ngừng một lát, sư thầy lại tiếp tục: "Trên đường đi, chắc chắn con sẽ gặp không ít sông suối, mai ta sẽ có lời nhờ tín chúng quyên thuyền, con hãy mang theo..."
Đến lúc này vị hòa thượng mới hiểu ra ý đồ của sư phụ. Hòa thượng quỳ rạp xuống đất, nói: "Đệ tử sẽ xuất phát ngay bây giờ và sẽ không mang theo bất cứ thứ gì ạ."

Kết thúc câu chuyện, mỗi người có thể có một cách nhìn khác nhau. Điều đó phụ thuộc cách hiểu, cách vận dụng và kinh nghiệm sống của mỗi người. Có người nói rằng, việc đi hay chờ đợi phụ thuộc vào quyết tâm của người đó cao đến đâu. Có người lại nhớ tới một câu nói:

MUỐN CÓ NHỮNG GÌ BẠN CHƯA TỪNG CÓ, HÃY MẠNH DẠN LÀM NHỮNG GÌ BẠN CHƯA TỪNG LÀM.
Vậy nếu bạn có muốn thay đổi điều gì đó, đừng ngần ngại, cứ thực hiện nó ngay đi. Không nhất thiết phải là những thay đổi lớn lao, chúng ta có thể bắt đầu ngay từ những điều nhỏ bé.Bởi vì " Trong cuộc sốc ngày chúng ta không thể làm những điều vĩ đại, chúng ta chỉ có thể làm những điều nhỏ bé với tình yêu vĩ đại mà thôi" (Mẹ Teresa)

Nếu bạn có góp ý hay muốn chia sẻ quan điểm của mình, hãy comment giúp tôi nhé.